Sủng Là cuối thu, khi miền đá nở hoa
Thời điểm đẹp nhất đi Hà Giang là tháng 11 khi lúa đang mùa gặt, hoa tam giác mạch nở trên khắp cánh đồng và mùa mưa bão đã qua cùng tháng 3 khi mùa xuân với sắc hoa đào hoa mận và hoa cải rạng rỡ.

Sau 300 km đường dài đi bằng oto với một đêm ngon giấc, tờ mờ sáng, những “con ngựa chiến” đã sẵn sàng lên đường, vượt 100km đường dài để trải mình với công viên địa chất Hà Giang. Thời tiết se se lạnh dễ chịu và sương sớm vẫn con giăng mắc, vòng những vòng tay ôm núi. Mùa gặt vừa đi qua, những cánh đồng trơ gốc rạ, phảng phất mùi thơm dìu dịu.

 

Vượt qua Yên Minh, những chiếc xe mới thực sự tiến sâu vào mảnh đất của vùng Cao nguyên đá. Núi, núi tiếp nối với núi, những con đường tưởng chừng dài vô tận, xa tít tắp rồi bất ngờ ngoặt rẽ và những thung lũng xanh hiện ra như những bức tranh tuyệt đẹp. Từ nơi lưng chừng con dốc ngược ấy, Sủng Là hớp hồn chúng tôi, trong những tiếng ồ à không ngớt.



Từ trên cao, đã có thể nhìn thấy những hàng sa mộc lực lưỡng, vươn mình lên trời cao. Thung lũng đắm mình trong hương thơm của hoa hồng. Những mái nhà tường trình nằm im lìm trong nắng, những hàng rào bằng đá thâm thấp, cây hồng trong vườn đã lúc lỉu quả và củi đã chất đầy nơi góc bếp, sẵn sàng cho một mùa đông giá lạnh sắp tới. Trên gác mái, màu của ngô lẫn trong đám màu đỗ tương được phơi khô

 

Người Mông ở Sủng Là trồng tam giác mạch và hoa cải trên đồi đất cao, trồng ngô và lúa ở vùng đất bằng nơi đáy thung lũng. Chen lẫn trong màu xanh non của ngô của lúa, màu tím hoa cà của hoa tam giác mạch và màu vàng của nắng, màu xanh đậm của hàng sa mộc sừng sững giữa trời.. Bóng áo xanh áo hồng của họ nổi bật trên những vực đá tai mèo xám. Bước chân thoăn thoắt trên khắp vùng rẻo cao. Ngoài ngô, đá tai mèo cũng được tận dụng trong đời sống sinh hoạt của đồng bào dân tộc. Đá tai mèo được dùng làm sàn sân, dùng làm hàng rào, dùng làm tường nhà. Những hàng rào bao quanh các ngôi nhà đều không quá đầu người, những hàng rào óng ánh dưới ánh nắng mặt trời.



Tam giác mạch mỏng manh được trồng sau mỗi mùa lúa tháng chín hàng năm. Trước kia hạt của hoa được dùng để làm bánh, nay phần nhiều dùng làm thức ăn nuôi gia súc. Lá tam giác mạch non được dùng như một loại rau xanh, khi luộc lên ăn ngọt và mát, chỉ có hoa là không dùng làm gì, nhưng lại làm náo nức bao kẻ qua đường. Tam giác mạch trở thành loài hoa của mùa thu, khi những vạt nắng xiên vẫn còn rải mật trên khắp thung lũng và trời đất quá lạnh, chúng tôi lại về với Sủng Là, để ngồi lại bên những hàng rào đá và say mình trong khung cảnh thần tiên.

 

Chợ phiên Sủng Là sáng chủ nhật hôm nay đón những vị khách từ phương xa tò mò ghé thăm. Sau “Chuyện của Pao”, cái tên Sủng Là được nhắc nhiều mỗi khi có người có ý ghé thăm mảnh đất Hà Giang. Ngôi nhà dùng để quay phim đón nhiều vị khách. Ai cũng muốn ghé qua một lần, để được tận mắt ngắm những hàng rào nở hoa và để được nghe đâu đây tiếng đàn môi sau bờ rào đá huyễn hoặc.

  


 Bài: Ngân Hằng

Ảnh: Internet

Tác giả:

Ngân Hằng
Hà Giang, Việt Nam
Chia sẻ qua Facebook
Chia sẻ qua Messenger
Sao chép liên kết